Gửi biển,

Từ hồi đâm đầu vào coi phim Hàn Quốc mới thấy hễ cứ buồn là nhân vật đòi ra biển. Thấy vậy lớn lên mình cũng thử để xem là cách này có giải quyết được gì cho nỗi mắc mứu trong lòng không. Hiệu quả ra sao, lý do thế nào thì để mình kể cho nghe.

Biển Vũng Tàu


Mình từng thắc mắc tại sao người ta khi lên tàu xe thì lại dễ ngủ, bởi ngủ là một hành động mà ta chỉ làm khi quá mệt mỏi hoặc khi thật sự thoải mái. Thế rồi có người mới giải thích cho mình thế này, rằng tàu xe tạo ra chuyển động rung lắc đều đều giống như đưa nôi vậy. (Còn tại sao đưa nôi tạo cơn ngủ thì đại loại là nó đồng bộ với sóng não và một cách nào đó khiến con người say giấc.) Người lớn, nói cho cùng, cũng chỉ là những đứa trẻ có nhiều tiền và bị những bậc phụ huynh mang tên sự phán xét của xã hội răn đe. Chính vì vậy mà có đôi lúc vẫn dằn dỗi, vẫn khóc nhè vì không có được thứ mình muốn. Những lúc đó chỉ muốn về nằm nôi, nghe một khúc hát ru dỗ cõi lòng buồn và ngủ quên trong hi vọng rồi ngày mai mọi thứ sẽ bình thường trở lại.


Khoa học đã đi được tới nước đo được tuổi của biển rồi và còn dự báo được bao lâu nữa thì một vùng biển sẽ khô cạn rồi biến mất. Nhưng với kiếp người ngắn ngủi này, biển tựa hồ không có gì biến chuyển cả. Mình nghĩ trong những lúc khó khăn và phải tự mình vượt qua, thứ duy nhất làm ta nhẹ lòng là một lời trấn an rằng mọi thứ vẫn đang đi đúng nhịp điệu của nó, rằng đây không phải là biến cố, rằng đây là chuyện hiển nhiên. Biển của hôm qua, hôm nay hay hôm sau vẫn ở đó thôi và vẫn vỗ đều – sự ủi an mà loài người hoang mang này đang cần. Trước biển già nua, rộng lớn quá đỗi và cứ thế ì oạp từ hàng tỷ năm nay, cái vấn đề con con của một cá thể bé con bỗng chốc thu nhỏ lại đến độ vô hình. Và đó là phép màu mà biển ban phát cho mấy kẻ đến tìm nó giữa cơn tuyệt vọng.

Biển Nha Trang


Năm nay mình thấy biển ba lần rồi. Nghe hơi thảm hại so với những ai may mắn gần biển nhỉ? Có lần mình ngồi ở biển An Bàng vào một chiều nắng thiệt ấm, nhìn vài người đọc sách rồi ngủ quên, mấy chú chó lon ton hớn hở chạy tới chạy lui, nhìn đường chân trời vồng lên rất đẹp, trơn và bất tận. Lần khác mình ngồi ở biển Vũng Tàu lúc chiều muộn, nắng sắp tắt và biển xanh một màu rất đậm. Mình nhìn xuống đám người tí hon bên dưới từ bục cao của quảng trường và tự hỏi có bao nhiêu người trong đó lạc lõng và chơi vơi. Lần gần đây nhất, mình ngồi ở biển Nha Trang lúc hừng sáng, định bụng đi mò tìm mặt trời nhưng vớt được toàn là mây, thấy biển lấp loáng như một khối đá quý rồi tự hỏi trong số những người đang bơi lặn và dí sóng tít ngoài kia có ai đang đau, ai đang tan vỡ. Nói đến đây lại thấy buồn cười. Tại mình không thích cá, cá kiểng, cá ăn gì cũng vậy. Mình cũng không biết bơi nữa 😂. Nhưng vẫn cứ thích biển vậy thôi và chỉ còn cách ngồi ngắm nhìn khối nước ấy từ xa chứ chẳng bao giờ thả mình vào nó.


Giờ với những năm tháng còn lại của mình ở đây, biển là vĩnh hằng. Trời cũng vậy. Hai lời trấn an rằng ngày mai sẽ không sao. Bởi vậy nên mình lưu đầy album toàn hình trời biển vì Sài Gòn nhiều nhà cao tầng và dây điện quá rất khó thấy trời, còn không phải lúc nào cũng có thể ra khỏi thành phố để mà thấy biển. Nghe độ rất giống một cuộc yêu xa, chỉ có thể ngồi đây hình dung mà có bao giờ hội ngộ hay không vẫn còn là một sự mơ hồ.

-Gem-

Advertisements

Chim trời day dứt

Untitled

Bay đi mau! Chim trời thôi day dứt

Một bóng mây thoáng chốc đã về xa

Tìm thênh thang phương trời miền đất lạ

Xa yêu thương có còn nhớ đến ta?

Chim bay mất có còn quay trở lại

Chở yêu thương hay mãi không về

Có thành phố nơi bóng người từng đổ

Vẫn ngóng chờ một bước chân qua.

Một bài thơ vẩn vơ mình viết dở nằm trong draft của WordPress đã ngót hai năm. Giờ chợt nhận ra nó thành hiện thực nên mình đặt nó lên đây vậy.

Xin chào.

-Gem-

Về Chúa, Về “Nói trước bước không qua” và Về “Của chuột và người”

36582834_1865695723453635_535811455237226496_n

Về Chúa:

Những người ngoại giáo vẫn thường bảo thế này: “Mày đâu chọn Thiên Chúa. Là bố mẹ mày chọn cho đấy chứ! Mày sinh ra trong gia đình đạo nào thì theo đạo đó là đúng rồi còn gì.” Ừ thì… có lẽ là vậy thật. Tôi sinh ra đã theo Thiên Chúa giáo. Các bậc ông bà, phụ huynh đã chọn lấy giúp tôi niềm tin tôn giáo vì lẽ trẻ thơ lấy chi suy nghĩ cho thấu đáo, nào có biết rốt cuộc ông trời là Ala, là Phật hay là Chúa. Với bọn trẻ thì bố mẹ cũng giống ông trời: buồn khổ thì kể lể, thiếu thốn thì cầu xin. Cớ gì phải tìm đâu xa xôi nữa khi mà hiện thực được thực hiện còn nhanh hơn thánh thần. Dĩ nhiên, người lớn cũng thực hành điều tương tự chỉ khác cái là những lời nguyện xin đã vượt xa thực tế đến nỗi họ chỉ còn biết trông cậy vào đấng quyền năng hơn.

Tôi, từ khi trí khôn được mở mang, đã xin được ở lại với đức tin.

Anh chàng người London một thời làm chung cũng hỏi: “Thế mày có bao giờ thấy Chúa không?”

Tôi đành đáp: “Nói thật, tao không thấy Ngài trong những ngày hạnh phúc. Tao chỉ thấy Ngài trong những khi tưởng chừng mọi người, mọi thứ đều bỏ tao đi mất; những khi nhìn lại để thấy mình đã đi xa nhường nào; những khi tao bất giác nhận ra mọi điều tao cầu xin không sớm thì muộn cũng đã trở thành hiện thực.”

Và đó là khi tôi biết Chúa.

Về “Nói trước bước không qua”:

Thế là thế nào? Nó ứng nghiệm với tôi linh lắm dẫu biết Thiên Chúa giáo thì không được mê tín nhỉ.

Ví dụ 1, tôi vui vì một cuộc hẹn với người nào đó tôi thương và tôi huyên thuyên khắp làng khắp xóm: “Mai tao có kèo rồi mày ạ. Không đi đâu nè.” Đùng một cái mất kèo và con nhỏ ngồi trơ mỏ vì đã đem chuyện rêu rao quá nhiều.

Ví dụ 2, *cái này là thực tế mất rồi* cái thời thi vào cấp 3 trường chuyên, tôi từng năm mơ thấy mình trúng tuyển. Thế là cơn mê tín trỗi dậy và tôi ngậm câm như hến cho tới ngày đứng dò đúng vào cái thứ hạng trong mơ (theo đúng nghĩa đen).

Ví dụ n, và còn ti tỉ câu chuyện như thế nữa.

Rồi như một tuyệt chiêu cuối không nên sử dụng nhiều, cứ vào mỗi kỳ thi hay mỗi lần thầm mong điều gì xảy ra, tôi lại thấy mình làm trò hề bất chấp cả luật lệ chống lại mê tín. Nếu niềm mong mỏi đủ lớn, tôi nghĩ mình sẽ chấp nhận một cái giá đắt… cho một món hàng hiếm.

Thực tế là dạo gần đây, có một số chuyện tôi đã đem ra than vãn quá nhiều lần (đa phần là những cơn hoảng sợ, hoang mang không sửa sao cho hết) đến độ bây giờ bắt đầu đâm sợ rằng nó sẽ vĩnh viễn không bao giờ thành sự thật được nữa. Dám lắm. Nhưng biết sao được. Có lẽ không nói ra lại càng tệ hơn. Một cái giá cũng khá đắt cho một món hàng không hiếm nhưng quý.

Về  “The best laid plans of mice and men often go awry”:

Câu này tôi biết được từ hồi đọc cuốn Of mice and men của John Steinbeck (hay nhưng không bao giờ dám đọc lại lần nữa, bạn cứ đọc đi rồi sẽ hiểu tại sao) và cứ tạm gọi nó như cái tên tiếng Việt của cuốn tiểu thuyết: Của chuột và người.

Cái gì lên kế hoạch càng chi tiết, cái đó lại càng không thực hiện được hoặc có làm cũng sẽ rẽ sang một hướng khác. Trước đây, tôi tin câu đó và rõ là làm nhụt chí, nhất là nếu nó xảy ra với những giấc mộng quá lớn chẳng hạn. Bây giờ tôi vẫn tin. Cơ mà tin ở một góc độ khác rằng đôi khi sẽ có phép màu trong những chuyện không lên kế hoạch trước. Nghe cũng đáng sợ. Vào những lúc sợ quá thì sẽ cho nó một cái dàn bài nho nhỏ, cỡ ba ý thôi và cứ mon men theo đó. Giả sử có tạch chắc cũng đỡ đau hơn viết xong bài văn dài rồi tạch. Và để hạn chế tạch thì cần áp dụng thêm mục hai của bài này.

Sẽ không hoành tráng. Sẽ không to bự. Sẽ loại sạch những chi tiết, những rườm rà, những rối ren.

-Gem-

Sau một lời chia tay P.2

Sau mỗi lời chia xa tôi lại thấy mình muốn thu nhỏ lại, chui vào chăn và nằm cuộn tròn. Tôi chợt nhận ra rất có thể đây là nỗi sợ thứ ba của tôi sau lũ nhện và cảm giác bị bỏ rơi. Vì sau khi nói lời chia xa một vài người, tôi biết mình sẽ chẳng thể gặp lại họ. Kì lạ là vậy nhưng tôi cứ hoang mang mỗi lần thấy những mối dây liên kết tôi với con người ngày một mất dần trong khi những cái mới thì chẳng hiện hình. Sẽ đau hơn nữa khi đó là những người mình trân quý, nhớ hết những lời dặn dò, nhớ cả những lời bông đùa, có những màu áo và cả mùi hương nữa.

Source: Tumblr

Số điện thoại, Facebook, email chỉ là những lời nói dối. Những người tung hê sức mạnh của Internet sẽ gọi đó là những cây cầu, những sợi dây kết nối với tốc độ tính bằng thời gian thực. Với tôi, nó giống bức tường hơn. Thử xem xem bản thân loay hoay thế nào với những thông tin như vậy. Quay số để hỏi gì? Nhắn tin có việc gì? Tôi không rõ làm sao vượt qua được tấm thủy tinh đó. Cảm giác như không khó để chạm tới nhưng cái quyết tâm chạm tới lại nằm ở mức 0. Giống như những tối cúp điện ngồi trên sân thượng, thấy bầu trời thật gần, tưởng như trăng và sao không ở cao hơn khoảng cách của một cái bóng đèn mà không cách gì đến được. Vậy nên đôi khi tôi phải cảm ơn rằng Facebook đã tồn tại để dành cho những kẻ như vậy một cơ hội được ngắm nhìn từ xa cuộc sống của những người lâu nay đã hoàn toàn tách rời khỏi mình.

Và rồi tôi sẽ nằm nghe rock. Mấy bài alternative phần nhiều buồn bã và cả buồn ngủ. Mỗi lần như vậy rock lại làm dậy lên mọi thứ, cực kì chi tiết nhưng lại như thể chảy máu dưới da. Một vết thương không hiển hiện lên bề mặt. Sau đó là folk hay country. Nghe nồng ấm và êm ái hết sức. Sẽ thanh lọc và sẽ làm dịu đi mọi thứ. Mọi thứ mờ dần. Một liều thuốc trị thương mà tôi luôn mường tượng tràn ngập mùi dầu thảo dược như khuynh diệp, hoa cúc hay hương nhu. Từ khi nào tôi lại tự kê đơn thuốc tâm thần cho chứng bệnh tâm thần của mình :)))

Đằng sau nỗi sợ bị bỏ lại một mình, cái làm tôi hoảng hốt không kém chính là không cảm nhận được sự hiện diện của phía bên kia, là khi Facebook, Instagram, Google bất lực, là khi tôi đủ dũng cảm để giao tiếp trên mạng nhưng lại kết thúc vô vọng. Cũng không khác bị bỏ rơi là mấy nhưng lần này mọi con đường tìm lại đều thành ngõ cụt. Đầu dây bên kia bất động tựa hồ con người tôi từng gặp không còn tồn tại hay chưa từng tồn tại. Lúc đó nỗi sợ sẽ không như cú đau tim khi nhìn thấy một con nhện toòng ten trên tường mà như một cú đấm vào bụng vậy.

Điều kì lạ hơn nữa là mỗi lần bắt đầu cảm thấy gắn bó với một người nào, người ấy bỗng tự động xa dần. Hoặc cũng có thể chính tôi là kẻ đã bỏ đi dù chuyện đó có trái lòng bao nhiêu. Ngẫm lại, mọi người lẽ-ra-sẽ-thương-lâu mà tôi gặp đều chia xa theo cách này hay cách khác đến nỗi tôi nghĩ mình cần tập như thể sống một mình là điều tất lẽ dĩ ngẫu. Cũng tốt thôi, cái hình tượng mạnh mẽ tôi luôn cố trở thành giờ thấy sao bắt đầu hiện thực hơn. Rõ là tôi cũng chẳng nhận ra cho tới khi có người cứ lặp đi lặp lại câu nói ấy với mình đại loại “Đúng kiểu con gái mạnh mẽ rồi!” Nghe xong chẳng còn biết nên vui hay nên buồn nữa. Có lẽ tôi đã dần tin rằng mình làm được nhiều đến nỗi mình trở thành nó mà không hay. Những đoạn đường dài, những lựa chọn dẫn bản thân tới nơi trước đây nếu có phải đến sẽ cảm thấy vô cùng lạc lõng. Tất thảy đều trở nên bình thường.

Tôi nhìn ra được việc mình đang dần từ bỏ mọi giao tiếp, không chỉ trên mạng mà cả trong đời thực. Vậy đó! Để không phải cảm thấy gắn bó với ai hoặc nơi nào đủ nhiều đến nỗi làm phiền lòng mình khi rời đi nữa. Bởi sau một lời chia tay là một khoảng trống nhưng trong một lần gặp lại, sau một khoảng lặng tin dài, là cảm giác mơ hồ giữa lạ và quen. Người quen nhưng cuộc chuyện trò nghe xa lạ và cái niềm xa lạ bỗng quá đỗi quen.

– Gem –

Mạng xã hội P.2

artworks-000039631966-brntdz-original

By Trent Reznor, Atticus Ross, Various Artists

Sáng hôm 8/3 thức dậy được đứa bạn cùng phòng chúc cho một ngày Quốc tế phụ nữ tràn đầy hạnh phúc mà theo ý “bản” là “viên mãn” về mặt tài chính. Dĩ nhiên là mình quá thích. Nhìn lại cũng thấy bản thân đã quay ngoắt 180 độ từ kẻ tối ngày mộng mơ thơ thẩn thành con người thực dụng, duy lý của hôm nay kể cả mình có tôn giáo đi chăng nữa. Chọn kiểu sống mới nơi mình không làm những việc vô nghĩa nữa, như post một tấm hình mẹ kèm lời chúc lên Facebook chẳng hạn. Và những lời chúc cũng được thay đổi cho phù hợp với sở thích người nhận.

Dạo trước mình đã phàn nàn về mạng xã hội nhiều và ngỡ là chẳng còn lời nào để nói. Nhưng mà ngạc nhiên thay, sau một năm trời đằng đẵng lại có cái cần bàn. Giờ mình đã hết ngạc nhiên trước việc thấy những cái tài khoản trống trơn vì bị xóa khỏi Facebook. Giờ mình chỉ ngạc nhiên hơn vì nó đã biến đổi ra sao: thành nơi kinh doanh, thành động khoe mẽ hoặc tệ hơn là chốn chịu đựng nhau.

Mình nghĩ nó đã từng được tạo ra nhằm một mục đích tốt, để kết nối để liên lạc, để nhận biết đời sống của nhau theo một cách chân phương nhất có thể. Ví dụ như: “Tôi vừa đến Hà Nội”, “Tôi đã dự sinh nhật của A.”, “Tôi đã gặp ngôi sao X”, “Tôi vừa kiếm được việc làm”, “Tôi nghĩ bạn sẽ thích bộ phim này”, … Mạng xã hội nên được sử dụng như mục đích vốn dĩ. Mạng xã hội nên là sự bày tỏ, sự sẻ chia và sự gợi nhớ đặc biệt với những đối tượng được đề cập trong nội dung. Không phải là một tấm hình kèm lời chúc 8/3 cho người mẹ 90 tuổi sống cách 20m mà chắc chắn sẽ chẳng bao giờ đọc được. Vì sự thiêng liêng và riêng tư của lời chúc và vì mục đích kết nối những con người sống xa nhau, mình nghĩ nó còn hơn là tính thích thể hiện mà chính là sự giả tạo, tính sĩ diện muốn cả thế giới thấy phần tốt của mình trong khi có lẽ nó không chiếm phần nhiều nhất trong con người.

Mình đã dừng những cuộc gọi về nhà, hay nấu cháo điện thoại với bạn bè sau năm nhất đại học vì không cần thiết, vì mọi người bỗng trở nên quá bận rộn, vì không gọi điện kiểm tra cũng là một niềm tin và hiểu bên kia vẫn khỏe mạnh. Dĩ nhiên nếu nhớ mình sẽ gọi. Nhớ hơn nữa mình sẽ về. Chẳng có gì ngại bày tỏ. Nhưng mình sẽ không biến nó thành một thứ thông lệ, một hình thức xã giao hay những mẩu đối thoại chẳng biết mở đầu thế nào mà rất nhanh kết thúc. Những câu hỏi giống nhau cứ thế tuôn ra trong vô thức. “Ăn gì chưa?” “Làm gì vậy?” không phải là cách mà mình tâm sự với nhau. Bởi mình chỉ cần biết những người nằm trong vòng quan tâm của mình đang thoải mái vả hạnh phúc.

Rất lâu rồi mình mới được sử dụng Facebook theo đúng giá trị mình mong muốn. Một người bạn từ lâu ngỡ sẽ chẳng còn bao giờ gặp hay có một cuộc trò chuyện cho đàng hoàng bỗng tự dưng nhắn tin thăm hỏi. Giờ với nhiều người, bạn bè chỉ dao động trong khoảng 1/5 cái friend list gồm một số người thường xuyên gặp. Số còn lại, những con người cũ dù biết hay không, đã từng thân hay không đều bị gạt sang bên. Và dĩ nhiên, cuộc trò chuyện kia đã phá đi cái ranh giới đó, khiến mình thấy 7 năm qua bỗng được rút lại như không. Sau 7 năm, mình nhớ da diết khoảng thời gian đó. Nửa muốn quay lại, nửa không vì nó không hẳn đẹp đẽ toàn vẹn. Đã có những mộng mị ru ngủ và những hiện thực gai góc.  Mà nghĩ lại thì có lúc nào mà mọi thứ đẹp đẽ hở?

Hẳn là mình có kiểu quan hệ yêu – ghét với mạng xã hội. Phần lớn thời gian là chán ghét và một lúc nào đó lại phải cảm ơn những gì chứa đựng trong đó. Mỗi lần nhìn lại đều làm mình nhận ra bản thân đã bỏ quên nhiều người và nhiều thứ, đã trút vào góc nhỏ này cả những điều nhỏ nhặt và lớn lao. Nếu biết mình mau chóng quên đi như vậy đáng lẽ đã phải cố lưu giữ nhiều hơn để mình không là một cái máy in mọi thứ chạy qua và đi mất mà là một quyển sách. Tất thảy những gì đi qua đều sẽ lưu dấu ấn lên đó. Tất thảy.

-Gem-

27.3.2017

 

Merci!

15726572_1298108923545654_7415014462922658940_n

« Ne change rien de toi-même ».

Je n’avais pas cru en moi-même jusqu’à ce que j’ai entendu ces mots. Depuis lors, ma vie devient meilleure.

« Si j’ai une fille, elle sera comme toi ».

Je vous remercie pour tous les beaux mots que vous m’avez dit. C’est inoubliable ! Ça me rend très heureux et je me suis senti aimée la première fois depuis si longtemps. Vous êtes le meilleur qui m’est arrivé cette année.

Mais comme les belles choses que j’ai eu autre fois, je ne vous vois plus.

J’espère que vous allez bien et un jour qu’on se reverra.

– Gem –

My recent anxiety 2

7659928jpg

Gần được tuần ở Sài Gòn. Không vui.

Không vui như mình vẫn tưởng sau khi rời khỏi kí túc xá.

Đường đông quá, cứ kẹt xe hoài làm mình phát hoảng. Trước giờ vẫn vậy, không ưa nổi không gian chật chội dù là ken đặc người hay vật. Cảm thấy thật khó thở. Không còn cảm giác thích bước ra đường dạo quanh, ngắm nhìn gì nữa. Những người mình thương đang ở đâu đó rất xa. Còn mình thì mù đường cấp độ cao. Sắp tới chắc sẽ ngồi một chỗ thôi, hoàn thành nốt công việc được giao. Rồi gập laptop lại. Ngả lưng. Quá đủ.

Điều làm mình hoảng hơn chỉ có thể là mình không ưa Thủ Đức, không cả với Sài Gòn sắp tới có lẽ là cả Bình Dương nữa. Việc phải ở nơi mình chán ghét sẽ không bao giờ so sánh được với việc không rõ mình thích nơi nào. Chiều nay, về phòng sau khi mua vội bữa tối tại Circle K, mình xem vlog của Kathleen Lights, một Youtuber mình theo dõi gần đây, nói về chuyện một người có thể bị depressed nặng như thế nào và việc đó chẳng hề ảnh hưởng tới vẻ ngoài của người đó khi xuất hiện. Và rồi người ta sẽ phải tự mình đấu tranh để dẹp bỏ vấn đề đó. Cách đơn giản nhất là tìm một việc và tích cực tập trung cho nó. Hai là nghe nhạc. Mấy điều trên mình đã thử và thất bại thảm hại, thậm chí còn gây rề rà nên mình thử viết blog trở lại. Mình đã bỏ WordPress một thời gian để đầu tư cho những chuyện khác mà theo mình là quan trọng hơn và sau khi chạy theo đủ mọi thứ, mình ngồi lại và thấy vẫn thiếu một chút của cái này, cái kia.

Chẳng rõ hôm qua hay hôm nay là Trung Thu. Hôm qua mình về phòng trước khi trời tối. Còn hôm nay mình ở yên trong phòng. Thực sự là khi người ta xa rời điều gì đó qua lâu, thứ ấy sẽ trở thành khái niệm, còn mọi cảm xúc liên quan may mắn lắm thì sẽ nhạt nhòa, tệ hơn là biến mất. Nếu đến một lúc nào đó mà quên luôn thì thật đáng sợ, nhất là khi người ta không có nhiều nhặn gì những điều tốt đẹp, nhất là với những người mắc chứng hay quên như mình. Nhiều lúc cố giữ liên lạc với vài người (phải cố vì mình ít khi chat chit, hẹn gặp, nhắn tin cũng không hay chủ động liên lạc) vì mình sợ mình quên đấy. Mà quên là xem như mất. Đôi khi có vài người và vài chuyện không làm sao quên được, thỉnh thoảng lại còn muốn trở về thời điểm đó nhưng cũng không làm gì được. Vậy là mắc kẹt.

13542648685e53f-original-1

Cứ xoay đi xoay lại mãi cả trong thực tại và mơ ước không bao giờ là ý chí của một người. Vì chúng rối ren, làm ngộp thở và vây phủ đầu óc. Giống như mơ đi mơ lại cùng một giấc mơ nhưng vẫn không giải quyết được vấn đề trong đó. Ba năm vừa qua mình nhớ rõ tất cả những khoảng khắc hạnh phúc và thảm hại của mình và lắm lúc muốn lần nữa quay trở lại để tận hưởng hoặc sửa chữa chúng nhưng không thành.

Trước mắt, mình chỉ có hiện tại. Dựa trên những gì cá nhân đã lựa chọn, mình không thể nói mình hoàn toàn hài lòng. Tuy nhiên nó lại là tất cả, là vật duy nhất để bản thân neo đậu nên mình không thể từ bỏ được. Nhất quyết không thể từ bỏ.

15/09/2016

-Gem-

My recent anxiety

Well, actually it’s not the worst one but it nearly is.

I just enrolled in a French course a few months ago in the desperate hope of graduating in time with a French certificate. Everything went well. I’ve been mainly focusing on French as it is my whole plan for summertime. I always love it not only because it is so important for my university degree but because I also find it entertaining.

tumblr_nj8xbmePRe1t8g672o1_400

Unfortunately, I was almost freaked out realizing that I got difficulties in speaking English properly, which to me had never been a problem. Now I usually mispronounce the long vowels or diphthongs or turn them into the short ones as, I think, a result from the way French is sounded. As a consequence, my accent started to change. It used to be more of American English but now I am not sure whether it is being mixed between English and French. Sometimes, I unintentionally skip the final consonants. Even my speed is slowing down. I know the words are still there, in my head, but I’m not able to speak them out as fast as I want. In a word, my pronunciation and intonation sound stiff whenever I speak.

I’ve heard of this problem from so many French learners but I never thought I was among those cases. Even when I was in a 5-month course two years ago, my English pronunciation still remained very good. For that reason, I got no doubt in balancing my studies but I was so wrong and it hit me hard.

Since English is my major, I’m scared of the idea of losing it. I’ve been suffering from this anxiety for a while without having any solution though I tried spending an equal amount of time for both languages. Argghhhh. I got no choice but go on with these two. I only wish I could concentrate on what is set. In the meanwhile, I guess I should simply go with the approach above and give myself more time to adjust to both languages.

We’ll see. Wish me luck.

– Gem –

21.5.2016 – Vài sự cần nhớ

1546049_632388953501026_416365190_n

Đia nhật kí ngày đáng nhớ cấp độ 3,

Hôm nay là một ngày đặc biệt cấp độ 3, tức là vừa phải để nhớ, nên mình muốn ghi tóm tắt lại thế thôi vì sợ rằng một lúc nào đó sẽ sớm quên:

  1. Chia tay Madame Mộng Trai và Monsieur Hưng. Không biết có còn được học lại không. Hai người mới đầu trông hơi sợ nhưng giờ thấy dễ thương rồi.

Madame thì ngày đầu mình đi trễ không biết lớp vô xong tưởng nhầm nên đi ra rồi lại đi vào, quên chào cô nên nhận được ánh mắt hình viên đạn.

Thầy thì mood swing bất thường còn hơn thời tiết Sài Gòn mùa này.

  1. Chia tay lớp tiếng Pháp. Mọi người bình thường học hơi chán chán và có phần buồn ngủ nhưng nhìn chung là vẫn dễ thương.
  2. Shopping với Khanh. Hình như cứ mỗi lần chấm dứt một giai đoạn gì đấy như là hết vui, hết buồn, hết thi, hết học hay đơn giản là hết tuần thì đều sẽ đề nghị nhau đi làm cái màn này.
  3. Bước vào quầy bán sách ở Nguyễn Văn Bình, nhìn thẳng mặt anh bán sách kêu “anh ơi, có cuốn Khâm định Đại Nam hội điển sự lệ tục biên *hai chữ cuối thêm vào vậy thôi chứ thiệt ra là lầm sách* không ạ?” mà thiệt ra mới nói được bốn chữ đầu là ổng gật gù “Có!” rồi.
  4. Mác sinh viên nên được bớt 200k dù chưa trả giá. Mình mua giùm thôi nhưng cũng tự tin “Dạ em mua về học đó anh” *my ass*
  5. Đặt cọc cho đã lát quay lại lấy sách thì không thấy ảnh đâu, hỏi chị trong quầy thì được nghe “Ở đây có ai tên vậy đâu em”. Tim mình lỡ một nhịp.
  6. Hên là cuối cùng thì ở đấy có người tên vậy. Không là đi tong 500k tiền cọc rồi.
  7. Tám cuốn nặng chừng 10kg. Không hiểu chở kiểu gì luôn.
  8. Lúc về thì mưa. Sợ ướt sách nên quyết định mặc áo mưa. Vừa mặc vào thì hết mưa.
  9. Về mệt nhưng vẫn lầy đi lễ. Được hưởng gió trời, nhạc nhẽo cho mấy đứa nhỏ múa mừng tháng Đức Mẹ, làm lát sau ngủ gục hết phần quan trọng nhất lễ.

Xong rồi. 10 điều có vẻ là ổn rồi. Trọn trịa. Vừa vặn. Có khả năng “handle” trong ngày. Nhiều người hay bảo “Live your every moment” nhưng có khả thi không ạ? Sẽ có những ngày nhàm chán và phải có những ngày vô cùng nhàm chán đến độ vừa ăn sáng xong hỏi ăn gì cũng chưa chắc nhớ. Nhờ vậy mới có thể nhớ những điều chỉ xảy ra duy nhất một lần, những người mới gặp vài lần. Dù 60 năm cuộc đời có khi cũng không thể lặp lại và vì 7 tỉ người nên không thể gặp lại. Là vậy đó.

P.S: Không liên quan lắm nhưng chừng 20 ngày nữa đứa trong hình sẽ về. 😀

Gửi em, cánh chim hoang

Gửi em, cánh chim hoang

Tôi muốn dành cho em và hành trình của em hai chữ vô định. Nó diễn tả chính xác những tháng ngày sẽ tới. Em chưa bao giờ là cánh chim lạc, chỉ là, có một miền hoang hoải xa xăm luôn giục giã những sải cánh em bay và nhịp con tim em hướng đến. Tôi đã thấy nhiều những khung ảnh của em, tự tại ngập tràn và an vui chiếm ngự. Vậy mà, ở nơi không gian phố thị xô bồ nô nức này, khói bụi và âm thanh lại bóp nghẹt chúng. Bởi vậy mới có những khát khao ra đi xuất phát từ em, đi đâu cũng được, miễn là đi, miễn là không dừng lại. Dù ở đây hay ở đâu đó đi chăng nữa, em vẫn cảm thấy tinh cầu này là không đủ cho mỗi bước chân ngày một rộng dài.

Đà Lạt 2015

Đà Lạt 2015

Trong tôi có một cơn điên gọi là ích kỉ. Nó ước rằng em hãy ở đây, gần tôi, thật lâu với đầy đủ ánh mắt, giọng điệu và nụ cười đó. Giờ hóa ra những ham muốn ngông nghênh ấy khiến em phiền muộn. Vậy nên tôi sẽ vứt bỏ những ý nghĩ đó mà ngắm nhìn gót hài em rời xa. Vẫn là một hình ảnh rất đẹp, hình ảnh cuối cùng còn ở lại trong tâm trí tôi, một chấm đen nhỏ tan về phía chân trời, nhỏ bé giữa màu xanh ấy nhưng tươi tắn và rạng ngời màu hoàng hôn.

Tôi vẫn còn nhớ…

Lần đầu biết em là khi tôi không đang nhìn em. Giọng em là giai điệu ngọt ngào và trầm ấm giữa ánh nắng chiều muộn. Tôi, lúc ấy, chỉ biết ngồi bất động nhìn chăm chăm vào một điểm và lắng nghe âm thanh đó. Thật đã khiến tôi ngạc nhiên khi mà ở thời đại này, người ta không kì vọng gì hơn những hình ảnh rạng ngời, những phần nhìn được điểm trang kĩ lưỡng. Em là nét tinh nghịch và hoang sơ tôi tìm được giữa con phố dài khiến mọi ồn ào trở nên khuất lấp và đâu đó trong em là những giai điệu bỗng chốc vang lên thênh thang.

Tôi vẫn còn nhớ…

Lần tôi bật cười vì vài câu đùa tếu táo của em. Lúc ấy, cái gì cũng là đáng yêu, đáng yêu, đáng yêu. Bầu trời xanh trong bất ngờ và mỗi sáng mở mắt thức dậy trong tôi có một niềm vui.

Tôi giờ chẳng còn nhớ ra…

Tôi đã để quên niềm vui bất tận ấy ở chốn nào. Em vẫn là em. Ngày ngày mong ngóng chạy dọc từng cung đường mới. Tươi tắn và tràn đầy sinh khí hơn bao giờ hết. Tôi không còn là tôi. Đã dẹp bỏ hết mớ bâng khuâng và nụ cười vu vơ. Cười. Chúng chỉ đến khi phục vụ cho mục đích nào đấy. Chúng chẳng còn từ tâm còn tạo ra chúng thành ra dễ như bỡn. Bởi tôi đã ngước nhìn cánh chim hoang bay xa mà không tay với. Có những khoảnh khắc tôi nghĩ mình là không khí. Thật sự vô hình và trống rỗng. Như thế và tôi sẽ ôm trọn tất cả, cả em dẫu chỉ trong chừng mực của hành tinh này cũng đã là quá đủ. Một cái ôm vô hình.

Đà Lạt 08.2015

Đà Lạt 08.2015

Tôi thực sự đã nghĩ như thế!

Nhìn lại tôi thấy mình như kẻ ngốc vậy. Nhưng vẫn là không khí thôi. Có vẻ không chỉ vô hình mà còn vô dụng nữa. Vô dụng vì vô hình đấy. Vì chẳng thể nào nhìn ra hay nhận ra được. Cơ mà may thay. Ai đó đã trao hộ tôi một cái ôm khác, hữu hình. Ơn trời, là như vậy đấy.

Thật lòng biết ơn.

-Gem-