Anh Chi yêu dấu…


Ngồi xuống đây với anh,
bé yêu dấu,
trên thảm cỏ ngày nào còn xanh kỷ niệm.
Hôm qua anh còn mơ thấy bé.
Bé trở về thênh thang trong gió,
trong môi cười, trong mắt thơ ngây
thuở chúng ta còn tung tăng chân chim.
Anh trở dậy sau cơn sốt ngắn và thấy
miệng mình ngọt ngào như ngậm đầy mật.
Anh tỉnh dậy sau cơn mê dài của đời.
Bảy năm rồi đó bé,
nhưng làm sao quên được.
Hai mươi lăm tuổi, bây giờ anh đang ngồi lại
ở một góc của đời mình mà nhìn về,
thèm được một chút yên tĩnh trong cuộc sống
để vun xới lại mảnh vườn mộng tưởng cũ.
Thèm làm sao một chút thoải mái
để nhận ra rằng, sống trong mộng tưởng
là một niềm hạnh phúc tuyệt vời
Và nhận lấy cô đơn cũng là niềm hạnh phúc
Nhưng làm sao pha lại được màu xanh
trên chùm lá đã héo úa
dù tay anh có đủ mười ngón hoa đi chăng nữa
Còn lại thât là một nỗi xót xa cho loài cỏ,
ngủ ở một thời để ngậm ngùi nuối tiếc một thời.

Ngả đầu trên vai anh,
bé yêu dấu,
thiên đường nhỏ dại của chúng ta
tưởng đã khép kín từ ngày ấy,
bởi một lần anh đã dại dột.
Nhưng thiên đường lại mở ra trăm triệu lối
thênh thang, bởi chúng ta đã
quá cần thiết trong cuộc đời nhau.
Yêu thương đã dẫn dắt chúng ta
đi lập nghiệp nơi vùng đất hứa.
Anh mơ hồ thấy thế,
thuở còn có nhau,
thấy chúng ta chụm đầu nơi một cửa sổ,
ngồi ăn sáng, thấy chúng ta cũng ở nơi cửa sổ ấy,
tựa đầu bên nhau đợi trăng lên.
Bé có còn nhớ để thỉnh thoảng
kể lại giấc mơ cho anh nghe? Riêng anh,
đêm qua khi ngồi nghe lại tiếng bé trong cuộn băng nhỏ,
anh vẫn còn khóc ngất
như lần đầu đã nghe.
Thương yêu là một cái bóng đi theo mãi trong
cuộc đời ta không biết mệt mõi,
để nhắc nhở ta một điều,
người đã vắng nhưng nỗi nhớ vẫn đầy.
Nỗi nhớ như máu tươi đỏ ứa ra
ở bờ môi giữa hai hàm răng ngậm chặt,
bao giờ cho anh quên.

Bé yêu dấu, đến bao giờ cho anh quên được.
Giữa chúng ta đã tưởng là tình yêu,
nhưng chẳng bao giờ.
Thiên đường hẹn của chúng ta bé đã tới,
còn anh đang miệt mài trên những con đường
ngang dọc của đời riêng mình, ồn ào, mệt mỏi.
Rồi đến tuổi nào cho anh tìm thấy,
hay những bước chân
chỉ là những bước rơi vào khoảng không,
đời không ai chờ ai đợi mình ở một nơi hẹn?
Tình yêu chỉ là khói hương quyến rũ
nhưng hư không, bắt được nó khi đã vỡ ra
là mật đắng ngắt hay chỉ là
ảo ảnh của chính bóng mình, cô đơn.
Biết bao người yêu nhau đang mộng tưởng,
anh chúc cho họ tìm thấy được thiên đường
cho riêng mình, bởi cuộc sống vẫn sẵn những đau thương và đam mê.

Hãy đặt đôi bàn tay nhỏ bé trong tay anh,
bé yêu dấu.
Bây giờ anh chỉ muốn chung quanh
những tiếng động chết hết, để mình
chúng ta sống lại một ngày,
như ngày nào chúng ta còn có nhau.
Trên thảm cỏ xanh này của tưởng nhớ,
anh muốn kể lại yêu thương của chúng ta
bắt đầu bằng tiếng : Ngày ấy…
*
Ngày ấy Chi mới qua tiểu học
và tôi vừa bắt đầu bước lên đại học

(trích Lời đầu truyện Anh Chi yêu dấu – Đinh Tiến Luyện)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s